- Theo quy định tại khoản 1 Điều 584 BLDS năm 2015 thì căn cứ phát sinh trách nhiệm bồi thường thiệt hại của người có hành vi gây thiệt hại theo nguyên tắc suy đoán lỗi, theo đó, người nào có hành vi xâm phạm tính mạng, sức khoẻ, danh dự, nhân phẩm, uy tín, tài sản, quyền, lợi ích hợp pháp khác của người khác mà gây thiệt hại thì phải bồi thường, trừ trường hợp Bộ luật dân sự, luật khác có liên quan quy định khác. Như vậy, bên có yêu cầu bồi thường thiệt hại chỉ cần chứng minh có thiệt hại thực tế và thiệt hại là do hành vi của người bị yêu cầu gây ra.
- Tuy nhiên, một số VBQPPL hiện hành được ban hành trên cơ sở
cụ thể hóa BLDS năm 2005 nên không còn
phù hợp với tinh thần của BLDS năm 2015.
Ví dụ:
- Khoản 1 Điều 53 Luật kinh doanh bảo hiểm quy định “Trách
nhiệm của doanh nghiệp
bảo hiểm chỉ phát sinh nếu người thứ ba yêu cầu người được bảo hiểm bồi thường thiệt hại do lỗi của người đó gây ra cho
người thứ ba trong thời hạn bảo hiểm” là chưa
thống nhất với quy định của BLDS năm 2015;
- Khoản 6 Điều 35, khoản 4 Điều 36, khoản 4 Điều 40, điểm h
khoản 2 Điều 66, điểm g
khoản 2 Điều 76 Luật du lịch năm 2005 quy định:
- Khách du lịch "Được bồi thường thiệt hại do lỗi của
tổ chức, cá nhân kinh doanh
du lịch gây ra theo quy định của pháp luật" và "Bồi thường thiệt hại
do lỗi của mình gây ra cho tổ chức, cá
nhân kinh doanh du lịch theo quy định của pháp luật";
- Tổ chức, cá nhân kinh doanh du lịch phải "bồi thường
thiệt hại cho khách du lịch
do lỗi của mình gây ra".
- Tổ chức, cá nhân kinh doanh lưu trú du lịch phải "Bồi
thường cho khách du lịch về thiệt
hại do lỗi của mình gây ra".
- Hướng dẫn viên có nghĩa vụ "Bồi thường cho khách du
lịch, doanh nghiệp kinh doanh
lữ hành về thiệt hại do lỗi của mình gây ra"...
Đề xuất, kiến nghị:
- VBQPPL có liên quan về bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng
cần được sửa đổi, bổ
sung cho phù hợp với quy định mới của BLDS năm 2015.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét